default-logo

Sau tết người làng ra sông Dinh ‘điểm danh’

Sau tết người làng ra sông Dinh ‘điểm danh’
Đánh giá

Sau tết người làng ra sông Dinh ‘điểm danh’

24/02/2018 

TTO – Xong chuyện đời, chuyện làng đến tiếu lâm, ca hát, chụp ảnh… cứ thế cuộc vui kéo dài đến tận chiều mới thôi.

Sau tết người làng ra sông Dinh điểm danh - Ảnh 1.

Ảnh: NVT

Chiếc xe bò chở đầy ắp tiếng cười của nông dân cút ca cút kít trên con đường đất, rồi lao chao giữa những bông nắng sớm đang nấp mình  trong tàn lá. Thỉnh thoảng người phụ nữ tuổi ngoài 60 điều khiển xe tinh nghịch cụp mạnh chiếc đuôi bò, con bò trườn lên phía trước, kéo chiếc xe lao vun vút, cả đống người quấn chặt vào nhau cười khoái trá, bỏ phía sau lớp bụi đường mù mịt vẻ tranh xuân.

Ấy là phương tiện đưa chở “Người làng” ra sông Dinh những ngày sau tết.

Như thành tập tục, mấy chục năm nay, người dân làng Phước Bình thuộc khu phố 8 phường Tân An, cứ sau tết vào những ngày còn giêng là trẻ già, trai gái trong làng lại rủ nhau ra sông Dinh.

Gọi gì cũng được, “tết muộn”,”họp mặt điểm danh”, hay “về lại sông xưa”, không sao cả, cái chính là gặp nhau, trút nỗi nhớ niềm thương cho nhau, ngồi bên nhau thủ thỉ chuyện vui, chuyện buồn, chuyện của ngày xưa thân ái.

Dòng sông Dinh chảy qua Thị xã La Gi, đoạn giáp ranh xã Tân Xuân đến điểm giao thủy giữa suối Đó và sông Dinh, từ lâu được người dân nơi đây gọi là Suối Tiên.

Sở dĩ có tên gọi này, bỡi đoạn sông mùa khô có cảnh quan vô cùng lãng mạn.

Tàn chiều, khi xong công việc đồng án, trai gái thường rủ nhau xuống sông tắm gội. Mùa khô, ở những gộp đá có khe nước trong xanh, cây rù rì che kín, là chỗ để các cô thôn nữ tìm đến. Vài lần vô tình người ta nhìn thấy những “tòa thiên nhiên” xõa tóc mơ màng bên sông vắng. Trong màu hoàng hôn vàng ái ngại, hình ảnh mờ mờ ảo ảo ấy đẹp như tiên cảnh. Vậy là từ đó tên gọi Suối Tiên ra đời. Lúc đầu vài người gọi, rồi nhiểu người gọi, gọi mãi thành quen, thành địa danh, thành chuyện lạ trên sông có suối.

Dòng Sông Dinh, đoạn Suối Tiên đã gắn chặt với cuộc đời “Người làng” trên 50 năm, họ rất thương sông, nhớ sông, chẳng có cái tết nào mà không rủ nhau gom góp thức ăn, đồ uống ra sông ngồi “tết muộn”.

Họ ra đây để được hoài niệm nhớ nhung, được chìm đắm trong ký ức êm đềm một thời đã qua.

Dòng sông này, đoạn suối này, nơi đã từng ngâm mát tuổi thơ, chỗ hò hẹn của những mối tình quê một thuở, và biết bao kỷ niệm  buồn vui mà đâu đó cứ như còn lẫn khuất trong từng gọp đá, bờ tre, hay soi mình trong bóng nước.

Với những người sống xa làng, được về lại với sông xưa, ngồi bên bạn cũ, ngồi trong miên man nỗi nhớ, trong ấm áp tình làng, ấy là giây phút tuyệt vời lắng đọng khó quên, có khi may mắm, bỡi có rất nhiều anh em, bè bạn đã không được vậy.

Mỗi năm một lần ra sông điểm danh, lần nào cũng thấy thiếu, thấy thưa . Có người năm trước gọi tên còn cười vang “dạ có”, năm nay gọi lại, cả dòng sông im lặng như tờ. Rưng rưng nỗi nhớ, rưng rưng mắt buồn! Thêm một người làng vĩnh viễn chẳng bao giờ còn được gọi hai tiếng “sông ơi”.

“Tết muộn” sông Dinh, buổi họp mặt điểm danh mà sĩ số không bao giờ trọn vẹn!

Đơn sơ, mộc mạc, “tết muộn” của Người làng chỉ là những món dân dã bình dị có từ ruộng vửa, ấy là mấy con gà con vịt tự nuôi, vài chục bắp, mớ đậu phộng, ít bánh trái còn lại sau tết… Nói chung ai có gì mang theo thứ đó.

Phụ nữ nhúm lửa, làm gà , làm vịt, cánh đàn ông xuống sông giăng lưới bắt cá, bắt ốc. Sau chừng non tiếng, lửa đã lên gà đã luộc, cá đã nướng. Tết giữa sông được bày ra khá thịnh soạn, món cá đồng nướng bao giờ cũng đắt hàng . Xen trong bữa tiệc là những câu chuyện rất đời thường.

Chuyện vui về làng năm rồi có những nhiều em thi đỗ đại học, sinh viên ra trường tìm được việc làm tốt, có người nhận bằng thạc sĩ, …Chuyện cuối năm khoai mỳ được giá, nhà nào cũng có chút dư chi phí cho tết nhất. Rồi người này góp ý người kia, việc làm ăn, việc giáo dục con cái, giữ gìn truyền thống của làng…

Ra sông Dinh tết muộn, với người làng còn mang ý nghĩa trút bỏ những ưu tư phiền muộn, gội rửa những xui rủi năm cũ, mở lòng nhau, yêu thương nhau để hướng đến một năm mới sức khỏe dồi dào, mùa màng bội thu, con cái học hành đến nơi đến chốn.

Có những người làng trong năm xích mích, cải vã nhau do bất đồng chuyện này, chuyện nọ, nhưng khi ra sông “tết muộn” ngồi chung nhau trên “tấm chiếu đất”, uống chung nhau ly rượu gạo, chia nhau miếng cá nướng, rồi khề khà với nhau là đã quên hết, bỏ qua hết giận hờn. Họ khoát vai nhau, ôm nhau, cùng tìm về kỷ niệm, cùng khơi nỗi nhớ, cùng ấm lạnh cuộc đời với những buồn vui một thuở.

Xong chuyện đời, chuyện làng đến tiếu lâm, ca hát, chụp ảnh… cứ thế cuộc vui kéo dài đến tận chiều mới thôi.

Những chiếc xe bò lại hì hục chở đoàn người “tết muộn”quay về trên con đường đất thân quen.

Rồi họ chia tay nhau, hẹn nhau, xuân năm sau ra sông điểm danh không ai được vắng mặt.Cứ mỗi độ xuân về, kỷ niệm về cái Tết lại ùa về trong mỗi chúng ta. Tết trong tôi là hương của chiếc áo mới. Tết của bạn là những những bao lì xì. Tết của những ai xa quê là mong về đoàn tụ bên gia đình, người thân…

Cứ mỗi độ xuân về, kỷ niệm về cái Tết lại ùa về trong mỗi chúng ta. Tết trong tôi là hương của chiếc áo mới. Tết của bạn là những những bao lì xì. Tết của những ai xa quê là mong về đoàn tụ bên gia đình, người thân…

Những thứ ấy đã trở thành kỷ niệm đẹp, không cần hồi tưởng, nó vẫn cứ ùa về trong nỗi nhớ miên man.

Tết, cũng có thể không chỉ là kỷ niệm, mà còn là những chiêm nghiệm, suy nghĩ về bản thân, những điều cần làm, những yêu thương, dự định cần thắp lên.

Xuân Mậu Tuất sắp đến, nhằm ghi lại những ký ức đẹp và chia sẻ những suy nghĩ, Tuổi Trẻ Online kính mời bạn viết bài với chủ đề ‘Tết của tôi ‘cho chuyên mục Bạn đọc làm báo.

Bài viết không giới hạn về thể loại bao gồm: văn xuôi, văn vần, thơ… có độ dài tối đa 1200 từ (có thể kèm theo clip, hình ảnh). Những bài viết khi đăng sẽ được trả nhuận bút.

Mọi thư từ, bài viết xin vui lòng gởi về: tetcuatoi@tuoitre.com.vn.Thông tin bạn đọc, số tài khoản.. xin ghi rõ dưới bài viết. Chân thành cảm ơn!

Leave a Reply

avatar

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

  Subscribe  
Notify of